Tổng hợp truyện hoang tu dao hoa va ba chua tuyet tap 1

Bây giờ họ sắp bắt đầu, các bạn phải tham gia; khi chúng ta đến xong xuôi câu chuyện, các bạn sẽ biết nhiều hơn nữa những gì chúng ta biết hiện giờ về một kẻ hết sức độc ác, nhỏ Quỷ. Nó là trong số những loại tồi tàn nhất; tình thiệt, nó là một con quỷ thực sự. Một ngày nọ, nó ngơi nghỉ trong trạng thái vui tươi tột độ bởi vì nó đã phát minh sáng tạo ra một chiếc gương bao gồm đặc tính là: những điều tốt đẹp được phản ánh trong những số ấy đều thu nhỏ lại hầu hết không còn gì.

Bạn đang xem: Tổng hợp truyện hoang tu dao hoa va ba chua tuyet tap 1

Mặt khác, rất nhiều điều xấu, tốt chẳng xứng đáng gì lại trông rất nổi bật hẳn lên và trông tệ nhất. Hầu hết phong cảnh đẹp tuyệt vời nhất được bội phản ánh trong những số ấy chẳng khác nào rau củ bina bị luộc chín, và số đông người tốt nhất trở nên gớm ghiếc, hoặc họ lộn ngược, không tồn tại thân mình. Mặt họ méo mó đến thiết yếu nhận ra, và thậm chí là nếu họ bao gồm một nốt tàn nhang, nó bên cạnh đó lan rộng khắp mũi với miệng.

Con quỷ vô cùng hoan lạc về điều này. Nếu một ý nghĩ tốt lướt qua trung khu trí của ngẫu nhiên ai, nó sẽ biến thành một nụ cười toe toét và điều này khiến cho con quỷ thực sự cảm giác khoái trá. Vớ cả đàn học đưa trong trường học tập của con quỷ, bởi vì nó duy trì một ngôi trường học, đàn chúng kể lại rằng bao gồm một phép lạ đã xảy ra: lần đầu tiên bầy chúng có thể nhìn thấy thế giới và loài fan thực sự như vậy nào. Bầy chúng mang mẫu gương đi khắp nơi, cho đến khi sau cuối không còn một tổ quốc hay một tín đồ nào trước đó chưa từng thấy cái gương làm cho méo mó này.

Chúng thậm chí còn còn mong muốn bay lên thiên mặt đường với nó để giễu cợt thiên thần; mà lại càng bay cao, nó càng cười toe toét, mang đến nỗi chúng đa số không thể giữ nó, và ở đầu cuối nó trượt ngoài tay đàn chúng với rơi xuống trái khu đất vỡ tan thành hàng ngàn triệu mảnh, sản phẩm tỷ mảnh. Ngay lúc đó nó phá hoại nhiều hơn khi nào hết. Một số trong những trong số số đông mảnh này sẽ không lớn bằng một hạt cat và các thứ này cất cánh khắp rứa gian, lọt được vào mắt đa số người, với mắc kẹt làm việc đó, làm biến dị mọi vật dụng họ quan sát thấy, hoặc khiến họ nhìn số đông thứ ko được ổn.

Từng phân tử thủy tinh nhỏ tuổi nhất đều không thay đổi quyền năng giống như quyền năng của tất cả chiếc gương.

Một số người thậm chí còn có một chút ít thủy tinh lọt vào trái tim của họ, và điều đó thật là phệ khiếp, trái tim phát triển thành một cục băng lạnh.

Một số mảnh đổ vỡ lớn đến cả chúng được sử dụng cho ô cửa sổ, nhưng không nên nhìn vào bạn bè thông qua những ô này. Những mảnh không giống được tạo tôn kính đeo, cùng nó là 1 việc vô cùng tồi tệ khi tín đồ ta đeo các chiếc kính này cùng phán xét chân thành và ý nghĩa mọi sự việc.

Con quỷ xấu xa cười cho đến khi bụng nó mong muốn vỡ toang; y hệt như nó bị tức cười mỗi khi nó có tác dụng điều phá phách. Nhưng một số trong những mảnh tan vỡ này vẫn tồn tại lơ lửng trên thế gian, và các bạn sẽ nghe được phần đa gì đã xẩy ra với chúng.

CÂU CHUYỆN THỨ HAI

VỀ MỘT CẬU BÉ VÀ MỘT CÔ BÉ

Trong một thị xã lớn đông đúc hồ hết ngôi nhà và dân cư, nơi không tồn tại chỗ cho các khu vườn. Nuốm vào đó, fan ta phải sử dụng rộng rãi trồng hoa trong chậu. Một trong những thị trấn này còn có hai đứa trẻ cố gắng có được thứ nào đó lớn rộng một chậu hoa cho một khu vực vườn.

Chúng không hẳn là anh chị em, mà lại trước giờ chúng rất quý mến nhau. Bố mẹ của chúng sống đối diện nhau làm việc hai hộ gia đình áp mái. Mái của phòng này vừa chạm mái của phòng kia, chỉ cách tất cả cái máng xối nước mưa làm việc giữa.

Mỗi một bên đều có một nóc cửa sổ nhỏ, cùng họ chỉ việc bước qua máng xối nhằm đi từ bỏ nhà bên này sang nhà mặt kia. Bố mẹ mỗi đứa đều sở hữu một ô hành lang cửa số lớn, ở đó họ trồng những loại thảo mộc trong chậu với một cây bông hồng nhỏ. Mỗi cây trong những hộp, và toàn bộ đều cải tiến và phát triển xum xuê.

Sau đó thì xảy ra việc cha mẹ chúng đặt các hộp trên máng xối, từ bên này sang đơn vị khác, trông y như hai luống hoa. Hầu hết dây leo đậu rủ xuống bên rìa hộp, cùng những nhành hoa hồng vươn ra trườn uốn quanh các cửa sổ.

Nó gần giống như một khải hoàn môn màu xanh lục. Các hộp thì cao, và trẻ em biết rằng chúng không được trèo lên, nhưng chúng thường được phép đi lau chùi và vệ sinh dưới đều gốc cây bông hồng, và ở đó chúng đã bao hàm trò nghịch hào hứng. Tất yếu vào ngày đông những điều vui đó sẽ dứt .

Các cửa sổ thường bị sương muối bột bao phủ; sau đó bầy trẻ vẫn sưởi rất nhiều miếng đồng trên nhà bếp và dính lên trên mọi tấm kính bị đóng băng, tạo thành thành mọi lỗ nhỏ xinh xắn, càng tròn càng tốt. Tiếp theo sau đó, một con mắt ngời sáng sẽ liếc qua các lỗ này, mỗi cửa sổ, mỗi lỗ. Cậu bé nhỏ tên là Kay, và cô bé bỏng tên Gerda.

Vào mùa hè, có một bước, chúng hoàn toàn có thể đi qua, vận chuyển với nhau, mà lại trong ngày đông chúng đề nghị đi xuống toàn bộ các cầu thang ở trong phòng này và bắt buộc leo lên tất cả các cầu thang ở trong nhà kia. Ngoài đường đã có những chiếc xe trượt tuyết.

‘Nhìn xem! Những nhỏ ong trắng vẫn tụm lại, ‘bà nội già nua nói.

‘Chúng cũng có ong chúa à?’ cậu bé hỏi, vì chưng cậu biết gồm một con gái chúa trong các những bé ong thực sự.

“Đúng vậy, bọn chúng có,” bà nội nói. ‘Nó cất cánh ở nơi bao gồm bày đông nhất. Nó tất cả ngôi thứ cao nhất trong bầy chúng, cùng nó không bao giờ ở lại bên dưới mặt đất.

Nó lại cất cánh lên bầu trời. Nhiều đêm đông nó bay trên những tuyến đường và quan sát vào mọi cửa sổ, tiếp đến băng đóng trên rất nhiều tấm kính đổi mới những hoa văn đẹp thiệt là đẹp.

“Đúng rồi! bầy cháu đang trông thấy rồi,” cả nhị đứa trẻ con nói, và chúng biết đó là việc thật.

‘Bà Chúa tuyết rất có thể vào đây không?’ cô nhỏ xíu hỏi.

“Cứ để bà ta đến,” cậu nhỏ bé nói, ” Tớ sẽ bỏ bà ta lên bếp, bà ta đang tan ra tại chổ.’

Nhưng bà nội vuốt tóc cậu bé bỏng và kể cho cậu nghe nhiều chuyện hơn.

Vào buổi tối, lúc cậu nhỏ bé Kay trong nhà và đang ở trần, cậu rón rón rén lên trên cái ghế cạnh cửa sổ, với nhìn ra khỏi cái lỗ nhỏ. Một vài mọi bông tuyết rơi, và giữa những bông tuyết này, cái phệ nhất, vẫn còn trên cạnh của hộp cửa ngõ sổ. Nó lớn dần, béo dần, cho tới khi nó thay đổi hình của một tín đồ phụ nữ, khoác một chiếc áo lưới trắng xịn nhất, dường như được làm bởi hàng triệu miếng ngôi sao.

Xem thêm: Watch Don'T Breathe (2016), Don'T Breathe

Bà ta rất đáng yêu, nhưng fan toàn là băng tuyết phủ lánh, ngời sáng. Bà ta trông khôn cùng sống động, hai con mắt của bà ta sáng ngời như nhị ngôi sao, nhưng phần nhiều không tất cả sự ngơi nghỉ, sự yên ổn bình vào đó. Bà ta chấp nhận chổ hành lang cửa số và chuyển tay vẫy. Cậu bé nhỏ sợ hãi cùng nhảy xuống ghế, và kế tiếp cậu tưởng đó là 1 con chim lớn bay qua cửa ngõ sổ.

Ngày tiếp đến, trời sáng sủa và có sương mù, rồi băng tung – và chính là mùa Xuân. Mặt trời ló dạng, cây xanh bắt đầu đâm chồi. Những con én làm tổ của chúng, và đông đảo người bắt đầu mở cửa sổ của họ. Phần đông đứa con trẻ lại bắt đầu chơi trong khu vườn trên mái nhà đất của chúng. Hoa hồng long lanh nở vào mùa hè đó; cô bé đã học một bài xích thánh ca, và trong các số ấy có nào đấy nói về hoa hồng, khiến cô nghĩ cho điều gì đó của riêng biệt mình. Cô vẫn hát điều này cho cậu nhỏ bé nghe , và sau đó cậu hát điều đó cho cô nghe.

‘Nơi mọi bông hồng trang điểm hầu như máng hoa, Ở đó chúng nhỏ chào đón, Chúa Giêsu Hài Đồng!’

Những đứa trẻ gắng tay nhau, hôn lên phần đa bông hồng với hân hoan trong ánh nắng chói chang của Đức Chúa Trời, nói chuyện với chúng như thể Chúa Hài Đồng sẽ ở đó. đa số ngày hè dễ thương và đáng yêu làm sao! cùng thật là thích thú biết bao khi được ngồi bên dưới gốc mọi cây bông hồng tươi thắm, hình như không lúc nào mệt mỏi lúc hoa nở.

Ngày nọ, Kay cùng Gerda đang xem một cuốn sách ảnh về những loài chim và động vật – lúc đồng hồ đeo tay nhà bái vừa điểm năm giờ thì Kay nói,

‘Ôi, có nào đó đập vào tim anh, với anh thấy thứ gì đấy chui vào trong mắt! ‘

Cô nhỏ bé vòng tay qua cổ cậu, cậu chớp mắt; không kiếm thấy được gì.

“Anh cho là nó đã đổi mới mất,” cậu nói.

Nhưng nó đang không biến mất. Đó là trong số những những hạt thủy tinh từ cái gương, dòng gương thần. Bạn hãy nhớ rằng mẫu gương phệ khiếp, trong đó toàn bộ những điều tốt đẹp và bậm bạp được phản chiếu trong nó trở thành nhỏ tuổi và vô nghĩa, trong những khi những hung tin được phóng đại, và những lỗi lầm trở nên rất rõ ràng.

‘Tại sao em khóc?’ cậu ta hỏi; ‘nó làm cho em trông xấu xí; cùng với anh không tồn tại vấn đề gì.

Thật kinh khủng! ‘ Kay đùng một phát la lên; ‘có một nhỏ sâu trong bông hồng, với nó hơi uốn éo; cuối cùng, chúng là gần như bông hồng đáng kinh tởm, bọn chúng đang bự lên một trong những chiếc hộp! ‘ cậu ta đá vào mẫu hộp với làm cành hoa hồng gãy làm đôi.

‘Anh đang làm những gì vậy, Kay?’ cô bé khóc. Phát hiện ra cô nhỏ nhắn hốt hoảng, cậu ta ngắt một bông hồng khác, và sau đó chạy vào cửa sổ của riêng mình, bỏ cô bé Gerda nồng nhiệt lại lẻ loi một mình.

Lần khác, lúc cô kéo ra tập sách ảnh , Kay nói nó giống trẻ con mặc áo xống dài luộm thuộm. Lúc bà của Kay kể cho chúng nghe phần lớn câu chuyện, cậu luôn xuất hiện nhưng–, ví như cậu rất có thể xoay sở được, cậu yêu thích ngồi phía sau ghế của bà, lấy đeo kính của bà với nhái theo bà. Cậu ta nhái khôn cùng giống làm cho mọi bạn phải tức cười.

Cậu sẽ sớm có thể bắt chước hầu hết người trê tuyến phố phố; cậu ta hoàn toàn có thể chế giễu toàn bộ các đặc điểm và lose của họ. “Nó sẽ đổi mới một fan thông minh,” Mọi bạn nói. Nhưng toàn bộ chỉ là vì một chút thủy tinh trong trái tim cậu, một chút ít thủy tinh vào mắt, cùng nó khiến cậu ta trêu chọc Gerda nhỏ bé nhỏ, người đã không còn lòng do cậu ta. Bây chừ cậu ta chơi các trò đùa khá không giống nhau; cậu ấy ngoài ra đã già dặn hơn. Một ngày đông, khi tuyết rơi nhanh, cậu đã mang 1 kính lúp; cậu chìa đuôi chiếc áo khoác màu lam của bản thân ra với để gần như tuyết rơi trên đó.

‘Bây tiếng hãy xem qua kính, Gerda!’ cậu ta nói; mỗi bông tuyết được phóng khủng ra và trông y như một nhành hoa đáng yêu, hoặc một ngôi sao 5 cánh bén nhọn.

‘Em có thấy chúng được thiết kế khéo léo thế nào không?’ Kay nói. ‘Thú vị hơn những so với ngắm hoa thật. Và không có một không đúng sót làm sao trong chúng; chúng hoàn hảo nếu như chúng không rã chảy. ‘

Ngay sau đó, Kay xuất hiện với đôi bao tay tay dày cộm, trên lưng mang một chiếc xe trượt. Cậu ấy hét tức thì vào tai Gerda, ‘Tớ lái xe tới khoanh vùng quảng trường phệ chổ bầy con trai chơi đây! ‘ cùng cậu bỏ đi.

Trong quảng trường lớn, đầy đủ đứa gan dạ hơn hay buộc những cái xe trượt tuyết nhỏ tuổi của nó vào xe trang trại để trượt một quảng mặt đường dài theo kiểu cách đó. Họ nghịch không ngớt vui vẻ. Cho đến giữa chừng, một mẫu xe trượt béo xuất hiện; cái xe sơn color trắng, người ngồi trên xe khoác một chiếc áo choàng lông trắng và đội mũ lưỡi trai. Xe pháo trượt nhì lần xung quanh quảng trường, và Kay hối hả buộc dòng xe trượt của chính mình vào phía sau. Sau đó họ tách khỏi, đi nhanh hơn, nhanh hơn, vào con đường tiếp theo. Người điều khiển xe quay lại và gật đầu với Kay một cách thân mật và gần gũi nhất, như thể họ đã có lần quen biết nhau.

Mỗi khi Kay ý muốn buông xe trượt, người đó lại lắc đầu, và Kay lại để nguyên như vậy, rồi bọn họ lái xe ngay qua cổng thị trấn. Sau đó, tuyết bắt đầu rơi sum sê đến nỗi cậu ko thể bắt gặp cánh tay phía trước lúc họ lao theo. Cậu ta toá dây và cố gắng rời vứt chiếc xe trượt lớn, tuy thế vô ích, dòng xe trượt nhỏ dại của cậu ta lao quá nhanh, ào ạt, nhanh hơn cả gió. Cậu hét to, nhưng không ai nghe thấy cậu ta, và mẫu xe trượt chiếu thẳng qua tuyết rơi. Càng lúc càng sum sê như thể họ sẽ nhảy qua những rào cảng và hố mương.

Kay vô cùng sợ hãi, với cậu mong muốn đọc lời ước nguyện, nhưng mà cậu chỉ có thể nhớ những bảng cửu chương.

Những bông tuyết ngày một lớn hơn, cho tới cuối cùng bọn chúng trông giống như con con gà trắng lớn. Vớ cả lũ cùng một lúc nhảy đầm về một phía, chiếc xe trượt lớn tạm dừng và người lái xe đứng dậy, áo khoác bên ngoài và mũ lưỡi trai ngập trong tuyết. Đó là một quý bà cao lớn, toàn bộ đều tỏa ánh nắng trắng, đó chính là Bà Chúa Tuyết.

“Chúng ta thuộc đi cùng với một vận tốc khá,” bà ta nói; mà lại nó đầy đủ lạnh nhằm giết chết fan ; hãy đâm vào trong áo khoác da gấu của ta. ‘

Chính bà gửi Kay vào xe cộ trượt, quấn cậu trong bộ lông thú của mình, với Kay cảm thấy như đã chìm vào dòng xe trượt tuyết.

‘Ngươi vẫn lạnh?’ Bà ta hỏi, với bà hôn lên trán cậu ta.

Ặc! nó lạnh hơn hết băng, nó xuyên trái tim của cậu ấy, vốn đã ngừng hoạt động hơn phân nửa; cậu ta cảm giác như thể cậu ấy sắp tới chết, mà lại chỉ vào giây lát, tiếp nối nó trong khi đã làm cho cậu ta khỏe khoắn hơn; cậu không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa.

‘Xe trượt của tôi! nhớ là xe trượt của tôi! ‘ hiện thời Kay chỉ ghi nhớ tới nó; nó buộc vào một trong những con gà trắng cất cánh theo sau họ. Con gái hoàng Tuyết hôn cậu một lần nữa, và tiếp nối cậu ấy quên toàn bộ về Gerda nhỏ xíu nhỏ, bà nội, và tất cả những bạn khác ngơi nghỉ nhà.

“Bây giờ ta không được hôn nhà ngươi nữa,” Bà ta nói, “hoặc ta hôn công ty ngươi đến bị tiêu diệt mất!”

Kay chú ý bà ấy, bà ấy thật xinh đẹp; một khuôn mặt sáng ý hơn, đáng yêu hơn Kay tưởng tượng. Bà ấy hiện giờ dường như không được gia công bằng đá, hệt như lúc bà ta ngoài cửa sổ khi bà vẫy tay cùng với Kay. Trong mắt Kay, bà ấy khá hoàn hảo, cùng cậu không sợ bà chút nào; Kay nói cùng với bà ta rằng cậu hoàn toàn có thể làm tính nhẩm, xa như phân số, cùng rằng cậu ta biết số dặm vuông và con số cư dân của khu đất nước. Bà ấy luôn luôn mỉm cười với cậu ta, và sau đó Kay cho rằng cậu chắc chắn là không biết đủ, với cậu ta quan sát lên khung trời rộng lớn, chỗ họ bay lên cao hơn và cao hơn khi bà ấy cất cánh cùng cậu trên một đám mây đen, vào khi cơn sốt nổi lên bao bọc họ, gió văng vẳng mặt tai bọn họ như những bạn dạng nhạc xưa lừng lẫy giờ tăm.

Họ cất cánh qua rừng cùng hồ, qua hải dương và hải đảo; gió giá buốt rít bên dưới, sói tru, quạ đen cất cánh gào thét trên nền tuyết che lánh, nhưng ở trên cao, khía cạnh trăng chiếu minh bạch tường – Kay chú ý nó suốt những đêm đông nhiều năm đằng đẵng. Buổi ngày cậu ta ngủ dưới chân Bà Chúa tuyết.