Xuân, hạ, thu, đông… rồi lại xuân: thước phim đầy chiêm nghiệm về cuộc đời của quái kiệt điện ảnh kim ki duk

Gã quái quỷ kiệt Kim Ki Duk ra đi để lại mang lại điện ảnh thế giới đầy đủ chiêm nghiệm về ý nghĩa cuộc đời đầy thâm thúy thông qua thành tựu Xuân, Hạ, Thu, Đông… Rồi Lại Xuân.


Trong loạt phim được có tác dụng bởi “quái kiệt xứ Hàn” Kim Ki Duk, Xuân, Hạ, Thu, Đông… Rồi Lại Xuân (2003) hẳn là bộ phim nhẹ đô và dễ coi nhất. Tác phẩm này từng nhận về vô vàn giải thưởng, như C.I.C.A.E., Don Quixote, giải thưởng của Ban giám khảo trẻ tại liên hoan phim quốc tế Locarno, giải thưởng Khán giả bình chọn của tiệc tùng phim quốc tế San Sebastian, giải Đại thông thường Phim xuất sắc nhất 2004. Phải nói, nếu muốn làm cho quen với Kim Ki Duk thì Xuân, Hạ, Thu, Đông… rồi lại Xuân là một lựa chọn hoàn hảo để bao gồm thể thấy được sự tài ba của người nghệ sĩ này nhưng vẫn ko bị tấn công tư tưởng quá mạnh mẽ đến mức phải bỏ chạy.

Bạn đang xem: Xuân, hạ, thu, đông… rồi lại xuân: thước phim đầy chiêm nghiệm về cuộc đời của quái kiệt điện ảnh kim ki duk

1. Xuân, hạ, thu, đông và bài bác học về một kiếp người

Xuân, Hạ, Thu, Đông… Rồi Lại Xuân đưa khán giả đến với một ngôi chùa lênh đênh giữa hồ, nơi tất cả một chú tiểu với sư phụ của chú. Ở đây, khán giả sẽ chứng kiến cuộc đời của chú tiểu, với mỗi mùa xuân - hạ - thu - đông ứng với từng giai đoạn tuổi tác, bí quyết biệt từ vài năm đến cả chục năm. Vào suốt hành trình dài đó, chúng ta sẽ được quan sát bằng lăng kính Phật giáo cùng học thuyết “Tứ Diệu Đế”, tức “4 đạo lý màu nhiệm”: Khổ đế, Tập đế, Diệt đế cùng Đạo đế. Từ đó, câu hỏi về ý nghĩa của cuộc đời mà chủ yếu đạo diễn Kim Ki Duk đặt ra sẽ dần được lý giải.



Ở mùa xuân, hạ, thu, họ lần lượt đi qua triết lý về Khổ đế, Tập đế cùng Diệt đế, tức là quy trình nếm, ngộ ra nguyên nhân và chấm dứt trọn vẹn cái khổ. Vào đó, vào mùa xuân, chú tiểu khi chỉ mới non xanh đã nghịch ngợm buộc hòn đá vào tía con vật cá - ếch - rắn rồi khoái trá quan sát chúng khổ sở. Người thầy thấy vậy không lập tức la mắng cơ mà mang về một hòn đá rồi lén cột lên lưng chú vào ban đêm. Sáng hôm sau, ông bắt chú tiểu đeo hòn đá đó đi tìm ba con vật để giải thoát cho chúng cùng lời dặn: "Nhưng nếu bất cứ một bé vật như thế nào chết, thì nhỏ sẽ sở hữu theo hòn đá này trong lòng đến hết cuộc đời." mặc dù nhiên, nhỏ cá cùng rắn đã chết. Đó là mẫu khổ thứ nhất, cũng là mẫu khổ mang tính báo hiệu về tương lai hạ, thu.



Mùa hạ, chú tiểu bước vào tuổi mới lớn rồi đem lòng yêu thương thương một cô gái. Họ ham mê rồi quan liêu hệ tình dục với nhau. Sư phụ phạt hiện ra cùng đuổi cô gái ra khỏi chùa. Chú tiểu ko chấp nhận được, mang theo tượng của Di Lặc Bồ Tát rồi trốn đi. Đây là tội lỗi thứ nhì để dẫn mẫu khổ thứ ba được báo hiệu bằng lời công ty sư dặn: “Ham muốn đánh thức khao khát chiếm hữu, từ đó đánh thức ý định cạnh bên sinh”. Cùng quả thật dịp 30 tuổi, anh trở về chùa để chạy trốn tội lỗi giết hại người phụ nữ anh yêu thương - người đã bỏ anh đi theo gã khác. Anh quyết định tự gần kề bằng phương pháp bịt bố mảnh giấy viết chữ "BẾ" (đóng) vào mắt, mũi cùng mồm. May nhờ sư phụ vạc hiện kịp thời cơ mà anh ta không chết, chỉ nhận được một trận đòn nhừ tử. Đó là cái khổ thứ ba.



Điều đáng nói là cả 3 cái khổ của chú tiểu ko chỉ là cái khổ của một người với theo chấp niệm gạt bỏ bụi trần nhưng mà nương nhờ cửa Phật, đó là chiếc khổ của cả nhân gian. Theo Tập đế - đạo lý về lý do cái khổ, sự đau đớn này xuất phạt từ vô minh - không tìm được ánh sáng của đời mình, ko biết được đâu là sự thật, là đúng sai, là bản chất của mọi thứ. Vì chưng vậy buộc phải trong mùa xuân, chú vô tình gắn hòn đá lên lưng những sinh mạng bé nhỏ cơ mà không biết chúng sẽ bị giết chết, mùa hạ chú rơi vào lưới tình không biết tình yêu không bao giờ là mãi mãi, và mùa thu chú quyết định chạy trốn tội lỗi của bản thân bằng cách tự giáp mà ko biết “giết người thì gồm dễ nhưng giết mình ko dễ đâu”. Bởi vì thân xác chết nhưng tội ác và trọng tâm tính của con người thì còn mãi.



Vì thế cần đạo diễn Kim Ki Duk đưa bé người ta đến quá trình diệt đế và đạo dế ở cuối ngày thu cũng như xuyên suốt mùa đông. Diệt đế là diệt khổ, chấm dứt mẫu khổ. Quy trình này được thể hiện qua phân đoạn người đàn ông 30 tuổi mặc đồ sư rồi khắc bài bác kinh bài kinh Bát-nhã lên sàn ngôi chùa, theo vết mực sư phụ viết mẫu, bằng chủ yếu con dao tạo tội của mình. Nó khởi đầu bằng sự thiếu tập trung, vì chưng sự sợ hãi nhị vị cảnh sát, từ tiếng súng bắn cùng từ thiên nhiên. Nhưng với sự hỗ trợ, uốn nắn của sư phụ, anh tất cả thể yên trung khu trở về khắc kinh. Mang đến đến sáng hôm sau, khi anh tỉnh dậy và thấy ánh mặt trời rực rỡ, không gian yên bình với thậm chí cả phần việc còn lại đã được nhì cảnh gần cạnh đi thuộc phụ giúp. Nếu xem phần khắc kinh là quá trình tu luyện, những người bình thường bao bọc là tạp niệm xoay quanh nhân vật trung trọng tâm thì gồm thể thấy, tạp niệm dần biến mất chuyển biến thành sự tin tưởng, cảm thông còn nhân vật trung chổ chính giữa thì hiểu rõ bản thân đã có tác dụng gì, sẽ phải chịu gì. Đó là lúc anh đã diệt được khổ. Để rồi trong thời điểm đông, cơ hội anh đã thụ án xong xuôi và quay về, anh bước vào Đạo đế, tu luyện để đắc đạo, chấm dứt hoàn toàn cái khổ để ko bao giờ phải khổ nữa.

Xem thêm: Đẹp Từ Cổ Trang Đến Hiện Đại, 6 Mỹ Nam Cổ Trang Trung Quốc, 36 Mỹ Nam Cổ Trang Ý Tưởng



Có thể thấy, một vòng đời xuân, hạ, thu, đông của chú tiểu không nhiều nhất bao gồm 3 hành trình đầu ta đã thấy ta. Thấy ta vì chưng ham thích, bởi yêu, do tham lam rồi vày căm thù mà tạo sự nhưng không nên lầm to lớn. Còn mùa đông mà lại Kim Ki Duk gửi gắm là mùa đông muốn nhỏ người ta hướng đến, mùa đông mang tính dẫn dắt người xem. Để người coi nhận ra đời là vô thường, ko gì kéo dài mãi mãi. Chỉ bao gồm ta là ta, một sinh thể duy nhất với bản té riêng biệt. Từ đó quan sát về ánh nắng mà sống mang lại trọn đạo lý. Đó là ý nghĩa của cuộc đời. Cũng là dòng nhân văn của Xuân, Hạ, Thu, Đông… Rồi Lại Xuân.

2. Ngôn ngữ điện ảnh được sử dụng một phương pháp điêu luyện, vượt ngưỡng “đẹp” để càng trở bắt buộc hoàn mỹ

Xuân, Hạ, Thu, Đông… Rồi Lại Xuân mở ra cho ta một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về ngôi chùa giữa hồ, về rừng cây cùng sông suối, về những tán lá, hang động với những âm nhạc tự nhiên trong trẻo, đơn thuần. Mẫu “đẹp” trải dài xuyên suốt bộ phim, khiến người coi phải không ngừng rung động. Nhưng với Kim Ki Duk, đẹp thôi là chưa đủ, đẹp là thứ hiển nhiên và thậm chí là tầm thường. Bởi ông gửi gắm nhiều hơn cả đẹp vào từng khung hình.


Đầu tiên, ta bàn về chú tiểu. Chú tiểu không hề được gọi tên. Chú lớn lên cùng đi qua vòng tuần trả xuân, hạ, thu, đông để trở đề nghị đắc đạo. Sau đó, ta gặp một chú tiểu mới, mở ra một vòng tuần hoàn mới - “rồi lại xuân”. Chú tiểu là đại diện cho chúng sinh, cứ hết thế hệ này đến thế hệ không giống sinh ra, gặp phải không đúng lầm rồi được chỉ dạy để giác ngộ. Sự chỉ dạy đó cần một người thông thái, đó là khi ta hướng ánh nhìn về sư phụ. Phân đoạn đáng nhớ nhất hẳn là khi vị sư phụ sau thời điểm tiễn đồ đệ của mình đi đã chọn tiếp tục cuộc đời bằng cái chết. Ông đẩy thuyền ra giữa hồ, xếp củi lên thuyền; dán chữ "BẾ" vào mắt, mũi, miệng cùng tai; đặt một ngọn nến dưới đống củi và bắt đầu hành động tự thiêu. Loại chết của vị sư không giống với loại chết đồ đệ, ông không trốn chạy bất cứ tội lỗi nào cả. Dòng chết đó được mở ra lúc ông đạt đến trạng thái Niết Bàn và giác ngộ ngừng người đồ đệ. Chẳng còn điều gì phải vương vấn với cuộc sống đầy sân si, ông rời đi như phương pháp Quán Thế Âm Bồ Tát làm. Bồ Tát sẽ nhập Niết-bàn sau thời điểm thực hiện kết thúc hạnh nguyện.


Có thể thấy, ngôi chùa tất cả một chiếc thuyền nhưng người sư phụ không bao giờ sử dụng nó. Chiếc thuyền ấy chỉ để đưa đón đồ đệ về và khách đến thăm - những người còn vướng phải tạp niệm trần gian. Thậm chí, lúc vị đồ đệ rời đi theo nhị cảnh sát, chỉ lúc người thầy vẫy tay thì thuyền mới chạy. Thuyền là vật đại diện mang lại người còn chấp ngã, không cần thuyền, thậm chí là điều khiển được thuyền là lúc hiểu và bỏ qua được những cám dỗ cuộc đời. Đó là trạng thái mà sau này người đồ đệ cũng tìm đến được lúc anh trở về sau khi thụ án.

Trong phim họ thấy có tía bức tượng. Đầu tiên là bức tượng Phật to lớn, thô sơ, bằng đá vôi trên núi - nơi chú tiểu vẫn trèo lên ngày nhỏ để ngắm cảnh. Bức tượng đại diện mang đến giáo lý Phật giáo nguyên thủy - một thứ cao siêu mà cậu bé bỏng chỉ gồm thể hiểu một phương pháp non nớt bên trên bề mặt. Thứ nhị là bức tượng quán Thế Âm vào chùa. Bức tượng này bằng đá, đại diện mang lại những gì sư phụ giác ngộ được từ lý thuyết nguyên thủy và truyền dạy mang đến đệ tử của mình. Cuối cùng là bức tượng Di-lặc bằng đồng, mặc dù chỉ xuất hiện ở đoạn cuối nhưng lại là bức tượng quan liêu trọng nhất. Nó đồng hành cùng người đàn ông trên nhỏ đường đi lên đỉnh núi, thực hành "Bát chủ yếu đạo" để đạt tới Niết-bàn. Bức tượng Di-lặc nhỏ nhắn và tinh xảo, thể hiện sự giác ngộ Phật pháp trọn vẹn ở người đàn ông. Đây là hình tượng lớn nhất, tầm vóc nhất nhưng Kim Ki Duk sử dụng để thể hiện quy trình trưởng thành của chú tiểu ngày nào.


Có thể thấy, Xuân, Hạ, Thu, Đông…. Rồi Lại Xuân ko chỉ tất cả những góc thiết bị tuyệt vời. Những cơ thể của bộ phim là thứ ngôn ngữ điện ảnh đỉnh cao góp phần đẩy câu chuyện đến với người đọc một bí quyết sâu sắc, trả hảo nhất. Và đó là điều khiến tác phẩm này đáng được ngưỡng mộ đến như vậy.

3. Kim Ki Duk cùng mùa đông của quỷ quái kiệt đáng nể xứ Hàn

Hình ảnh, music xuất sắc, diễn xuất của những diễn viên trọn vẹn, điều này góp phần giúp bộ phim trở thành hết sức phẩm gớm điển của điện ảnh xứ Hàn. Thế nhưng, để đạt được tầm vóc đó, sự tài hoa, trung ương huyết của vị đạo diễn Kim Ki Duk mới là thứ đáng nói nhất. Chính ông đã khởi xuất hiện bộ phim từ ý tưởng về câu hỏi: “Ý nghĩa của cuộc đời là gì?”. Sau đó lý giải nó một cách sâu sắc nhất, thuyết phục nhất bằng cả 3 cuộc đời (sư thầy, chú tiểu cùng một chú tiểu mới ở cuối phim). Ông không giải quyết câu hỏi một giải pháp thờ ơ, hời hợt mà lại đặt trọng tâm huyết vào từng hình ảnh, câu thoại. Để bé ếch, bé cá, bé rắn, cái cây cũng bao gồm ý nghĩa riêng của nó. Sự tài giỏi của Kim Ki Duk, mặc dù vị đạo diễn tất cả vướng phải vô số bất đồng quan điểm về nhân cách, cũng khó có thể phủ nhận. Bởi tới nay khi nhiều phim chỉ gồm thể dừng ở loại đẹp, mẫu giật gân, cái hấp dẫn, cái hùng hổ thì Xuân, Hạ, Thu, Đông… Rồi Lại Xuân đã vượt xa mẫu ngưỡng đó. Để ko cầu kì, không kịch tính hóa nhưng người coi thời đại làm sao xem rồi vẫn thấy đúng, vẫn gật gù chiêm nghiệm.


Kim Ki Duk ra đi vị Covid-19, họ không biết vị đạo diễn này đã chạm được tới mùa đông, tới Niết Bàn xuất xắc chưa. Và nếu chú ý khách quan có khi ta vẫn biết rõ là chưa. Vì chưng những tạp niệm, vì bao tai tiếng bao phủ ông vẫn nhiều. Nhưng những tác phẩm của ông hẳn vẫn là đỉnh cao vào nền điện ảnh, không chỉ ở Hàn Quốc mà còn là cả thế giới. Minh chứng đến điều đó là những lời khen, tràng vỗ tay, giải thưởng nhưng khán giả dành riêng cho Xuân, Hạ, Thu, Đông… Rồi Lại Xuân dù cho là phương thức, thời điểm họ coi là lúc nào.