Viên hồng mai sơn thất quái

*
home » Văn học quốc tế » game phong thần diễn nghĩa » Hồi 92: Dương Tiễn ra tài bắt Tử Chân

Phong thần diễn nghĩa

Hồi 1: Trụ vương vãi tế miễu bà thanh nữ Oa Hồi 2: làm phản nước Thương, sơn Hộ đề thơ Hồi 3: coi thơ Tây Bá Hầu, tô Hộ dưng Ðắc Kỷ Hồi 4: giết thịt giai nhân, hồ ly mượn lệnh Hồi 5: Vân Trung Tử dâng kiếm trừ yêu thương Hồi 6: làm Bào Lạc Trụ Vương sợ hãi tôi trung Hồi 7: túng thiếu Trọng bày mưu phế Khượng Hậu Hồi 8: họ Phương cõng chúa bội phản Triều Ca Hồi 9: Thương vượt Tướng liều mình loại gián chúa Hồi 10: giờ đồng hồ sấm sanh dị nhân Hồi 11: Tây Bá bị giam thành Dũ Lý Hồi 12: mãng cầu Tra mở ra ải trằn Ðường Hồi 13: Thạch Cơ bị lửa thiêu hiện hình cục đá Hồi 14: na Tra nhờ vào thầy cứu vớt nhập xác bông sen Hồi 15: Khương Thượng về trần cưới vk Hồi 16: Tử Nha đốt quỉ hóa Tỳ Bà Hồi 17: Ðắt Kỷ lập Sái bể đốt hại cung nga Hồi 18: Khương Tử Nha lội sông trốn chúa Hồi 19: Bá Ấp Khảo dâng bảo bối chuộc tội cha Hồi 20: Táng Nghi Sanh thiết lập lòng bầy nịnh Hồi 21: Văn vương khoe quan lại qua năm ải Hồi 22: Văn vương vãi thương con mửa giết mổ hóa thỏ Hồi 23: Thấy Phi Hùng điềm lành ứng mộng Hồi 24: Văn vương vãi rước Khương Thượng địa điểm sông Vị Hồi 25: hồ ly tinh dọn tiệc mời hồ ly Hồi 26: Ðắt Kỷ bày mưu sợ Tỉ Can Hồi 27: Văn Trọng ban sư về nước dâng mười khoản can Vua Hồi 28: Văn Vương phạt Trụ cứu vãn dân Hồi 29: Văn vương chém Sùng Hầu Hổ Hồi 30: Võ Thành Vương phản Trụ đầu Châu Hồi 31: Văn Thái Sư xua đuổi theo Phi Hổ Hồi 32: Hoàng Thiên Hóa gặp phụ vương tại Ðồng quan tiền Hồi 33: Hoàng Phi Hổ tiến công ải Tụy Thủy Hồi 34: Võ Thành Vương trình làng Tử Nha Hồi 35: Triều Ðiền rước binh trinh thám Hồi 36: Quế Phương vâng chiếu chinh Tây Hồi 37: Tử Nha về núi ước Nguyên Thỉ Hồi 38: Tứ Thánh phò Trụ tiến công Tây Kỳ Hồi 39: nhì nịnh bị lạnh buốt nằm co Hồi 40: bốn Tướng cậy phép giành thành Hồi 41: Văn Trọng đi ngang Huỳnh Hoa trại Hồi 42: Thái Sư thâu được tư Tướng thần Hồi 43: Văn Thái Sư thất trận ước Tiên giúp Hồi 44: Khương Tử Nha bị trù, hồn bay về trời Hồi 45: Nhiên Ðăng phá trận Thập giỏi Hồi 46: quản lí Thành Tử phá trận Kim quang đãng Hồi 47: Triệu Công Minh ra mức độ phò Văn Trọng Hồi 48: Lục Yểm đồ mưu bắt Triệu Công Minh Hồi 49: Trận Hồng Sa Võ vương vãi đành lâm nàn Hồi 50: Trận Huỳnh Hà ba cô bắt những Tiên Hồi 51: Tử Nha cướp trại đuổi binh yêu thương Hồi 52: Núi hay Long, Văn Trọng bỏ mạng Hồi 53: Ðặng Cửu Công dưng sắc chinh Tây Hồi 54: Thổ Hành Tôn khoe tài bắt tướng tá Hồi 55: Thổ Hành Tôn thất cố gắng đầu Tây Kỳ Hồi 56: Tử Nha lập mưu bắt Thiền Ngọc Hồi 57: Trụ Vương không đúng Tô Hộ vạc Tây Kỳ Hồi 58: Trời khiến Tử Nha chạm chán Lữ Nhạc Hồi 59: Ân Hồng giữa đường thâu Chánh Ðáng Hồi 60: Mã Nguyên xuống núi giúp nhỏ vua Hồi 61: Ân Hồng nát thây bên trên Thái cực Ðồ Hồi 62: Trương Sơn tiếp nối việc chinh Tây Hồi 63: Thân công văn khuyên Nhứt Ðiện hạ tấn công Tử Nha Hồi 64: La Tuyên nổi lửa đốt Tây Kỳ Hồi 65: Ân Giao mắc lời thề đi đời Hồi 66: Hồng Cẩm Vân đẹp số xe duyên Hồi 67: Ðàn Kim Ðài, Tử Nha bái tướng tá Hồi 68: Núi Thú Dương nghĩa sĩ cầm cố cương Hồi 69: Khổng Tuyên ra tài bắt tướng mạo Hồi 70: chuẩn chỉnh Ðề hóa phép cỡi Công Hồi 71: Tử Nha kéo binh qua nhị ải Hồi 72: Quảng Thành Tử ba lần lạy Giáo chủ Hồi 73: Già trẻ, song Hùm tranh cao phải chăng Hồi 74: khói Trắng, tương đối Vàng, nhị phép đồng nhau Hồi 75: Thổ Hành Tôn trộm thú Dư Nguyên Hồi 76: Trịnh Luân bắt tướng mạo thâu Tỵ Thủy Hồi 77: Lão Tử hóa Tam Thanh đánh Giáo chủ Hồi 78: Tây Phương hai vị phá Tru Tiên Hồi 79: Ải Xuyên Vân, tứ tướng Châu bị tóm gọn Hồi 80: Trận Ôn Hoàng bị quạt Mầu phá tiêu Hồi 81: Ải Ðồng Quan, chúng ta Dư rải độc Hồi 82: Trận Vạn Tiên Triệt Giáo sa cơ Hồi 83: Phá trận dữ, Tiên Thú hiện tại hình Hồi 84: Kéo binh Lang tiến công ải Lâm Ðồng Hồi 85: nhị vị chư hầu đầu Thánh Chúa Hồi 86: Ngũ Nhạc quay trở lại Thiên Tào Hồi 87: Vợ chồng Thổ Hành Tôn tử trận Hồi 88: Tử Nha độ binh thừa Huỳnh Hà Hồi 89: Vua Trụ chặt chân lương dân giúp xem tủy Hồi 90: Liễu Quỷ Ðào Tinh bị đả Thần Hồi 91: Tử Nha lập mưu thiêu văn hóa Hồi 92: Dương Tiễn ra tài bắt Tử Chân Hồi 93: Kim Tra lập kế chiếm ải Du Hồn Hồi 94: Văn Hoán nổi xung chém Phá Bại Hồi 95: Tử Nha hài phạm tội Trụ vương Hồi 96: chị em Oa đón thâu Ðắt Kỷ Hồi 97: Lầu Trích Tinh, vua Trụ thiêu bản thân Hồi 98: Phá Ðài báu, nhà Châu thí của Hồi 99: Tử Nha vâng sắc game phong thần Hồi 100: Châu Võ vương vãi luận công phân chia nước

Nhắc lại Ô văn hóa truyền thống rượt Võ Vương cùng Tử Nha.

Bạn đang xem: Viên hồng mai sơn thất quái

Hai tín đồ này chạy mang lại giữa núi ngay tắp lự tìm đường ẩn thân, còn Ô văn hóa truyền thống chạy theo hoài ko thấy đâu cả, chẳng ngờ phái mạnh Cung Hoát cùng Võ Kiết xô cây đậy đường đốt ngòi lôi một tiếng nổ chát chúa hầu như bổi khô cháy sáng trời nóng như một chiếc lò bát quái. Thương hại Ô văn hóa truyền thống bị cháy trong cồn lửa hồng, không thể đường nào chạy thoát.

Có bài thơ rằng:

Tài cao sức mạnh cướp dinh Châu,

Mấy vạn hùng binh thảy rụng đầu

Khinh địch, không mưu theo xua nột,

Vào hang bị lửa tợ thui trâu.

Nam Cung Hoát và Võ Kiết thấy Ô văn hóa truyền thống cháy thui rồi, liền trở về thưa lại với Tử Nha.

Tử Nha nói với Dương Tiễn:

- nay đã trừ được Ô văn hóa rồi tướng tá quân liệu bí quyết gì phá Viên Hồng?

Dương Tiễn nói:

- Viên Hồng là nhỏ vượn bạch ở núi Mai Sơn nên linh thiên với thần thông lắm phải lờ lững tính kế trừ bắt đầu được.

Tử Nha nói:

- Vậy chúng ta cứ tại đây đợi Ðông Bá Hầu đến sẽ kéo binh qua mạnh mẽ Tân một thể.

Bấy giờ đồng hồ Viên Hồng nghe tin Ô Văn Hoá bị thiêu chết trong con đường núi lấy làm ảm đạm bã. Bỗng tất cả quân vào báo:

- có một thầy sãi xin ra mắt.

Viên Hồng truyền mời vào cùng hỏi:

- Thầy sinh sống đâu? Ðến đây dạy việc chi?

Thầy sãi nói:

- Tôi họ Trư, thương hiệu Tử Chân sống núi Mai Sơn biện pháp chỗ nguyên suý một đỗi, Nghe tin Nguyên soái vắt binh đề nghị tìm vào góp sức.

Viên Hồng mừng rỡ mời ngồi và nói:

- nếu như vậy thì giỏi lắm.

Ân Phá bại nói nhỏ dại với Lôi Khai:

- Không xong xuôi rồi có yêu đến nữa.

Còn Viên Hồng trọng Trư Tử Chân lắm, truyền dọn tiệc đãi đằng.

Bữa sau Trư Tử Chân rứa gươm dẫn quân đến trước dinh Châu khiêu chiến.

Quân vào báo, Tử Nha dẫn phái nam Cung Hoát và Bắc bá hầu ra trận, những đệ tử gần như theo hầu.

Ra mang đến nơi thấy một fan thầy miếu lai râu cạo mới ra mặt đen như mực, môi nhiều năm tai lớn, ngươi rậm mắt lồi.

Tử Nha hỏi:

- Ngươi ở chỗ nào mới đến?

Tử Chân nói:

- Ta là Trư Tử Chân ở núi Mai Sơn.

Tử Nha nói:

- Sao không ở núi mang đến an thân lại mang lại đây nạp mạng?

Tử Chân cười bự nói:

- đơn vị Thương truyền ngôi nhị mươi mấy đời, bọn chúng bây hưởng lộc cả bè phái sao ni nỡ có tác dụng phản? Ta đến đây thì chúng bay yêu cầu tỉnh ngộ quy hàng bởi cãi lời chết không còn một đứa.

Tử Nha mắng:

- Súc sanh! chết đến vị trí mà băn khoăn lại múa lưỡi làm hung.

Trư Tử Chân núm gươm lướt tới.

Phó tướng phái nam Bá Hầu là Dư Trung ỷ mạnh mẽ cầm thiết phiên bản xông ra.

Tủ Chân thấy tướng tá ấy phương diện đỏ hầm như trái táo, cha chòm râu nhiều năm liền vung đao láo lếu chiến.

Ðánh được nhị mươi hiệp Tử chân vứt chạy, Dư Trung thừa win đuổi theo.

Tử Chân hả miệng sương đen bay ra ngùn ngụt kín một vùng, liền hiện nay hình heo rừng cắn đứt nửa thân hình Dư Trung mà nuốt.

Ðoạn Trư Tử Chân hiện nay hình người quay trở lại kêu lớn:

- Khương Thượng dám tiến công với ta chăng?

Dương Tiễn giục con ngữa tới nạt lớn:

- bao gồm ta đây.

Nói rồi lếu láo chiến. Ðánh ít hiệp Tử Chân cũng vứt chạy nữa, Dương Tiễn cũng xua đuổi theo Tử Chân cũng hiện nay nguyên hình heo rừng, gặm Dương Tiễn ăn thịt như Dư Trung.

Tử Nha thấy vậy tức khắc truyền quân gióng kiểng thâu quân.

Trư Tử Chân chiến hạ trận hăm hở về dinh thuật chuyện cùng với Viên Hồng.

Viên Hồng hí hửng làm tiệc khoản đãi.

Trong lúc đang uống rượu gồm quân vào báo.

- ngoài dinh bao gồm một vị nhân vật xin vào ra mắt.

Viên Hồng truyền mời đến.

Người ấy phi vào ra mắt. Fan này khía cạnh trắng phau phau, râu dài đuôn đuột, bên trên đầu tất cả hai mẫu sừng như nhị sừng dê, Viên Hồng hỏi:

- Tráng sĩ quê cửa hàng ở đâu?

Người ấy thưa:

- Tôi họ Dương tên Hiển, sống núi Mai Sơn.

Viên Hồng mừng thầm mời ngồi ở trong tiệc.

Tử Chân cùng Dương Hiển khoe tài cùng với nhau.

Ân Phá Bại nghi là bạn cũng một đảng với Viên Hồng, bắt buộc ngồi chú ý Lôi Khai mỉm cười chúm chím.

Uống rượu mang đến canh nhị tiệc không mãn.

Bỗng nghe vào bụng Tử Chân tất cả tiếng nói:

- Tử Chân! Ngươi biết ta là ai không?

Tử Chân thất kinh, hỏi:

- fan là ai? Ở đâu mà nói đó?

Lúc này Dương Tiễn sinh hoạt trong bụng Tử Chân, thấy Tử Chân ko biết, cười khủng nói:

- Ta là Dương Tiễn, học trò Ngọc Ðảnh chơn nhơn, đang ở vào bụng ngươi. Vì chưng ngươi làm việc Mai Sơn nạp năng lượng thịt nhiều người, hiện nay đã tới số. Ta rút bộ đồ quần áo lòng của ngươi nhằm ngươi chừa thói cũ.

Nói rồi chà vào lòng dạ Tử Chân.

Tử Chân đau quá la lớn:

- Ðau chết đi! Xin đại tiên làm cho ơn chớ chê trách chủng loại súc vật.

Dương Tiễn hỏi:

- Ngươi muốn sống hay như là muốn chết?

Tử Chân thưa:

- Xin đại tiên mở lòng yêu thương phận súc sanh dày công tu luyện nay mới được thành những hình người.

Dương Tiễn nói:

- nếu như ngươi ước ao sống thì hiện nay nguyên hình qua quỳ trước dinh Châu thú tội. Còn biện hộ lời ta xé mất một phần lá gan.

Tử Chân sợ chết tuy vậy nghĩ lại hiện nguyên hình, khó coi lắm, cần cứ năn nỉ cầm cố chừng. Dương Tiễn hỏi lớn:

- Ngươi trái lệnh ta phải không? Nói đến ta biết đặng ta ra tay cho sớm?

Tử Chân sợ chết bất đắc dĩ nên hiện nguyên hình bé heo rừng chạy lon ton ra cửa trại.

Còn Viên Hồng trinh nữ ngồi gãi má, Dương Hiển mắc độ lớn gục đầu.

Các tướng ngồi ngẩn ngơ, tía quân bịt miệng nhau mỉm cười chúm chím.

Heo rừng ngoắt đuôi chạy miết mang đến trại Châu quỳ trước cửa ngõ dinh.

Bấy giờ trống vẫn trở canh tư Nam Cung Hoát đi tuần tới cửa ngõ trại thấy một nhỏ heo ngồi sù sụ, tức khắc kêu binh lực dậy:

- Ấy là heo của dân đi lạc, chúng bay đừng bắt nó, nhằm sáng tất cả ai chú ý thì cho lại.

Dương Tiễn sinh sống trong bụng heo, nói:

- không hẳn đâu! Ấy là trư tinh sinh sống Mai Sơn. Ni tôi sẽ vào trong bụng cơ mà bắt nó, xin tướng tá quân báo đến Nguyên soái rõ.

Nam Cung Hoát nghe tiếng nói biết Dương Tiễn tức tốc sai tín đồ thỉnh Tử Nha dậy với bẩm lại số đông điều.

Tử Nha truyền thắp đèn đuốc sáng rỡ như ban ngày nổ một giờ đồng hồ pháo lệnh, những chư hầu và các tướng đồng theo tử Nha ra trước cửa dinh, thấy một con heo rừng vượt lớn.

Tử Nha hỏi:

- Sao ngươi mang lại đây chịu đựng chết?

Dương Tiễn nghỉ ngơi trong bụng thưa:

- Xin nguyên soái truyền chém nó đi cho tuyệt hậu họa.

Tử Nha truyền phái nam Cung Hoát chém một đao, đầu heo rơi xuống đất, ngày tiết phụt đỏ ối. Dương Tiễn theo vòi ngày tiết ấy nhảy đầm ra, ai nấy phần lớn lạ lùng.

Tử Nha truyền bêu đầu heo rừng trước cửa.

Viên Hồng với Dương Hiển hay vấn đề tồi tệ vì vậy không lẽ có tác dụng thinh.

Viên Hồng nói:

- họ tu luyện làm việc núi Mai Sơn cả nghìn năm, một tín đồ bị hiện nguyên hình khiến cho hư danh cả bọn, hổ ngươi biết chừng nào! Ta quyết bắt Tử Nha báo cừu mới hả giận.

Dương Hiễn nói:

- Dương Tiễn ỷ tài cao phép lạ, làm cho Tử Chân mắc kế. Ví như không phục thù thì chẳng buộc phải là người.

Bỗng tất cả quân vào báo:

- bao gồm thiên sứ đến.

Viên Hồng ra nghinh tiếp.

Thiên sứ vào truyền:

- ni vâng chỉ đem mang đến tướng quân một tín đồ tài năng, nhằm tướng quân không đúng khiến.

Viên Hồng vâng chỉ gửi Thiên sứ thoát khỏi dinh rồi trở vào hỏi bạn mới đến:

- tướng quân tên chi?

Người ấy thưa:

- Tôi họ Ðài tên Lễ, quê nghỉ ngơi Mai Sơn, nghe vua ước hiền đề nghị đến góp nước.

Viên Hồng nói với những tướng:

- nay có fan tài đến giúp, bọn họ đồng ra lếu láo chiến một trận cho thấy thêm thấp cao.

Nói rồi dẫn quân cho trại Châu khiêu chiến.

Quân vào báo.

Tử Nha dẫn các tướng ra trận, nói:

- Viên Hồng, ngươi chần chờ cơ trời, binh tướng từng ngày mỗi hại, sức ngươi như châu chấu đá xe, làm thế nào chống nổi?

Viên Hồng cười phệ nói:

- Dầu ngươi gồm thiên binh ngàn tướng cũng chẳng thể vượt qua khỏi bạo gan Tân nầy.

Nói rồi quay trở về hỏi các tướng:

- tất cả ai ra bắt Khương Thượng mang đến ta?

Dương Hiển ngay tắp lự giục ngựa chiến tới, vung đao chém Khương Thượng, Dương Tiễn đón lại cự địch.

Ðài Lễ múa cặp đao xông vào nói:

- Dương huynh hãy nỗ lực gắng, bao gồm tôi trợ lực đây.

Na Tra xông ra đón Ðài Lễ lại, hỏi:

- Ngươi là ai? Hãy nói nghe thử?

Ðài Lễ đáp:

- Ta là phó tướng thương hiệu Ðài Lễ.

Nói rồi tiến công vùi với na Tra.

Dương Tiễn đánh với Dương Hiển được tía chục hiệp, Dương Hiển ngay lập tức quay người bỏ chạy.

Dương Tiễn xua theo, lấy kiếng chiếu yêu ra rọi, thấy một bé dê núi, đã phun hào quang trắng xóa, che khuất một vùng, rồi hiện nay hình dê núi đứng hóng Dương Tiễn.

Dương Tiễn hóa ra một nhỏ cọp, nhảy cho chụp nhỏ dê.

Dê thấy cọp sợ hãi quá kêu lên một giờ lăn cù dưới đất.

Dương Tiễn hiện lại hình tín đồ chém đầu dê xách về trước trại nói lớn:

- Bẩm Nguyên soái, tôi đang giết được con quái nầy rồi.

Còn Ðài Lễ lếu láo chiến với mãng cầu Tra một hồi, rồi xịt một viên châu đỏ lớn bởi cái chén. Mãng cầu Tra trông thấy thất khiếp bại tẩu.

Dương Tiễn xông ra kêu lớn:

- Ðài Lễ! Ngươi chớ hành hung, tất cả ta đến đây.

Nói rồi xông vào láo lếu chiến.

Ðánh được ba mươi hiệp, Ðài Lễ bỏ chạy.

Dương Tiễn đuổi theo, Ðài Lễ phun trái châu, Dương Tiễn quăng Hạo thiên khuyển lên, Ðài Lễ chạy không kịp bị chó gặm nhằm.

Trong lúc Ðài Lễ lúng túng, Dương Tiễn chém một đao. Ðài Lễ rụng đầu, coi lại là nhỏ chó sói.

Tử Nha thấy chiến hạ trận truyền gióng kiểng thâu về.

Còn Viên Hồng nghe tin nhị tướng bản thân bị chết. Hồi hộp chưa biết tính sao, bỗng bao gồm quân vào báo:

- có một vị tướng xin ra mắt.

Viên Hồng truyền vào thấy tướng mình cao mười sáu thước đầu mọc cặp sừng, áo đỏ giáp vàng, tai nhọn môi trớt, vào bái Viên Hồng.

Viên Hồng hỏi:

- tướng mạo quân tên chúng ta là chi?

Người ấy thưa:

- Tôi bọn họ Kim thương hiệu Ðại Thăng, quê tiệm ở Mai Sơn.

Xem thêm: Xem Phim Thiên Tài Lang Băm, Fullhd, Thuyết Minh ), Thiên Tài Lang Băm

Viên Hồng truyền dọn tiệc đãi đằng.

Bữa sau Kim Ðại Thăng cỡi thú một sừng gắng đao, đến trước trại Châu khiêu chiến.

Quân vào báo, Tử Nha hỏi những tướng:

- Ai ước ao ra trận?

Trịnh Luân bước đến xin đi, Tử Nha thừa nhận lời.

Trịnh Luân cỡi thú ra trước trận hỏi lớn:

- Ngươi là ai đó?

Kim Ðại Thăng nói:

- Ta là phó tướng mạo Kim Ðại Thăng. Còn ngươi tên bọn họ là chi?

Trịnh Luân nói:

- Ta là quan tiền lương Trịnh Luân. Ta xem tướng ngươi kỳ dị, không phải loài người. Sao lại mang đến đây mà chịu đựng chết?

Kim Ðại Thăng tức giận giục con thú một sừng lướt tới, múa đao chém liền.

Trịnh Luân đỡ ra cùng đánh lại.

Ðánh được không nhiều hiệp Kim Ðại Thăng phun viên Ngưu hoàng to bằng cái chén, trúng vào phương diện Trịnh Luân. Trịnh Luân ngã nhào xuống ngựa, Kim Ðại Thăng chém một đao đứt có tác dụng hai khúc.

Quân vào báo với Tử Nha:

- Kim Ðại Thăng chém bị tiêu diệt Trịnh Luân rồi.

Tử Nha than:

- Trịnh Luân từ khi theo sơn Hầu về Châu công trận rất nhiều không ngờ bữa nay bị tướng vô danh gần cạnh hại.

Các tướng đều ảm đạm bã, ai nấy thương tiếc vô cùng.

Có bài xích thơ rằng:

Phép nhiệm thâu hồn ít kẻ đang,

Nào tốt tới số bởi tay ngang

Gió thổi vong hồn nương mây bạc,

Vào cửa game chiến vô phong thần hưởng khói nhang.

Bữa sau Tử Nha hỏi những tướng:

- Ai ao ước ra trận báo chiên cho Trịnh Luân?

Dương Tiễn lãnh mạng, cố giáo lên ngựa, cho trước trại thương kêu lớn:

- Kim Ðại Thăng hãy ra trên đây trả nợ máu.

Quân vào báo, Kim Ðại Thăng cỡi thú một sừng, núm giáo tía mũi, xông ra.

Hai bên đánh được tía mươi hiệp, Kim Ðại Thăng phun viên Ngưu hoàng cất cánh ra như than lửa đỏ.

Dương Tiễn ngần ngừ vật gì, phải hóa hào quang cất cánh tránh qua phía Nam, Kim Ðại Thăng giục thú xua theo.

Dương Tiễn đem kiếng chiếu yêu thương ra coi, thấy nó là 1 trong những con trâu nước, ngay lập tức định cách thay đổi để trừ nó, xảy bám mùi hương chén bát ngát, xa xa bao gồm ngọn phướng phất phơ, có tám thiếu nữ đồng cô gái theo hầu.

Nàng đồng phái nữ kêu lớn:

- Dương Tiễn! Mau đến reviews nương nương.

Dương Tiễn trù trừ là ai, tuy vậy cũng quỳ lạy thưa:

- Ðệ tử là Dương Tiễn, xin làm cho lễ nương nương.

Ðạo cô nói:

- Ta là cô bé Oa, vày thấy Trụ mạt Châu hưng, nên đến giúp ngươi bắt Mai tô thất quái.

Nói rồi truyền Thanh Vân đồng bạn nữ đem dây phục yêu thương bắt Ngưu tinh.

Thanh Vân đồng bạn nữ vâng lịnh, cố gắng dây mang lại đón đầu.

Bỗng thấy Kim Ðại Thăng giục thú một đầu chạy cho tới Thanh Vân đồng tử cản lại, kêu lớn:

- yêu thương nghiệt! Ta vâng lệnh nương nương cho đây bắt ngươi đây.

Kim Ðại Thăng liền chém một đao.

Thanh Vân tiểu đồng tránh khỏi, quăng Phục yêu sách lên, không nên Huỳnh cân lực sĩ bắt Kim đại Thăng xỏ mũi, rồi giơ trái chùy tấn công trên sống lưng ba tư cái.

Kim Ðại Thăng rống lên ba tiếng, hiện hình bé trâu nước.

Huỳnh cân lực sĩ giao trâu nước cho đồng phụ nữ bắt mang nộp cho thiếu phụ Oa.

Dương Tiễn mừng rỡ, tạ ơn.

Nữ Oa đạo cô dặn:

- Dương Tiễn, ngươi dắt con trâu nước này đem về dinh mang đến Khương nguyên suý xử tội. Chẳng bao lâu ta cũng được cho phép ngươi bắt Viên Hồng.

Dương Tiễn tạ ơn, dắt trâu về trại.

Nhắc lại khi Tử Nha nghe tin Dương Tiễn hiện nay hào quang quẻ bại tẩu, còn Kim Ðại Thăng hồng hộc đuổi theo lòng băn khoăn lo lắng không an.

Na Tra thưa:

- Dương Tiễn có thất thập nhị huyền công, bao gồm gì mà sợ?

Tử Nha nói:

- ni Ðông Bá Hầu chưa đến lại thêm thất quái ngăn đường đề nghị ta lúng túng lắm.

Bỗng tất cả quân vào báo:

- Dương Tiễn sẽ về.

Tử Nha mừng thầm đòi vào.

Dương Tiễn thuật không còn mọi vấn đề và thưa.

- Xin thống chế ra coi tôi trị tội yêu thương quái.

Tử Nha mừng cuống dắt những chư hầu đồng mang lại cửa trại, thấy một nhỏ trâu nước không hề nhỏ đang bị xỏ mũi, đứng thở khì khì.

Tử Nha sợ nó sút chạy giựt sứt dây mũi, buộc phải truyền đem dây sỏ thêm cột chặt rồi bảo nam Cung Hoát khai đao.

Nam Cung Hoát mang hết sức mạnh chém vào cổ trâu đến ba lần đầu trâu new rụng, tám mươi vạn binh các khen phái nam Cung Hoát có sức mạnh phi thường.

Viên Hồng tốt tin ấy, tính lại bảy đồng đội ở Mai đánh đã chết hết sáu, chỉ còn có một mình thật cạnh tranh nỗi tới tui.

Tuy Viên Hồng có thất thập nhị huyền công, nhắm cũng cạnh tranh bề cự được.

Còn Khương Thượng vào dinh ra khách hàng hỏi Dương Tiễn:

- Mai đánh thất quái bây chừ đã trừ được mấy con?

Dương Tiễn vào thưa:

- Ðã giết hết sáu con, chỉ từ một bé vượn già.

Tử Nha nói:

- cố thì tối nay hội chư hầu đi chiếm trại, ta giao phần ngươi phản kháng với Viên Hồng. Hễ trừ được nó thì an những việc.

Dương Tiễn nói:

- bé vượn già này nhiều vẻ ngoài lắm xin mang đến Na Tra theo tôi để phòng đen thui ro.

Na Tra đặt chân đến cười hì hì:

- Anh bao gồm thất thập nhị huyền công nhưng sợ bé vượn già sao?

Dương Tiễn nói:

- Nó là loài khỉ, tu luyện ngàn năm, thần thông đáo để. Những loài thú ta chỉ sợ gồm khỉ mà thôi.

Tử Nha nói:

- trường hợp vậy thì mãng cầu Tra theo đảm bảo an toàn Dương Tiễn mang đến hết lòng.

Tử Nha phân binh dứt rồi, đợi tối hôm ấy chiếm trại.

Bên tê Viên Hồng rầu rĩ, gượng gạo khách nói cùng với Lôi Khai và Ân Phá Bại:

- Binh Châu đông vượt ta sợ khó khăn giữ được khu vực nầy. Vậy nhì ngươi đề nghị dâng sớ viện binh, chớ nên chậm trễ.

Hai tướng y lời.

Ðêm ấy vào không còn canh hai, Tử Nha dẫn binh tướng mạo kéo đến trại Viên Hồng, phát triển một giờ pháo, phái mạnh Bá Hầu Ngạc Thuận dẫn hai trăm chư hầu vào cửa trước, Bắc Bá Hầu Sùng Ứng Loan vào cửa ngõ tả, Lý Tịnh, Vi Hộ, Lôi Chấn Tử cửa hữu.

Na Tra, Dương Tiễn xông vào giữa quyết bắt Viên Hồng.

Viên Hồng tốt tin quân Châu chiếm dinh mặt mày gớm hãi, cố thiết côn nhảy ra khỏi trướng đã gặp mặt Na Tra với Dương Tiễn xông vào phía 2 bên hỗn chiến ầm ầm.

Lúc nầy binh Châu vào dinh mến như cọp vào chuồng dê, mong mỏi giết từng nào cũng được, thây ở chật đất, ngày tiết chảy thành sông.

Dương Tiễn tiến công với Viên Hồng ko phân chiến thắng bại, vày cả hai đều phải có thất thập nhị thần công.

Na Tra xen vào trợ lực, nhưng cũng không có ích lợi chút nào, sau cùng đứng bên phía ngoài để coi hai tín đồ đánh nhau.

Viên Hồng hiện nguyên hình trên cao đánh xuống, Dương Tiễn hiện nay hào quang bay tới chém liền, Viên Hồng hiện hào quang quẻ đỡ.

Hai mặt đâm chém thế nào cũng không trúng, tiến công như gió thoảng mây bay, Dương Tiễn khó tính nói:

- bé khỉ này lợi hại quá. Giả dụ bắt được ngươi ta lột da.

Viên Hồng nói:

- Ta sẽ bắt ngươi phẫu thuật mật nhưng báo cừu.

Hai fan đều biến đổi đủ hình, bởi mỗi người đều phải sở hữu bảy mươi nhị phép biến, trở nên đủ hình cây cỏ, chim cá, vậy thú, vân vân.

Ví dụ: người nầy vươn lên là ra voi, bạn kia đổi thay ra cọp cơ mà cự, bạn nầy biến lại sư tử đánh cọp, fan kia đổi thay ra chim bay đi, fan nầy thay đổi bò giảm đâm chim, người kia đổi thay rắn nhưng mà trốn. Bạn nầy trở nên rít chạy theo, tín đồ kia trở nên gà mà mổ. Người nầy biến chồn bắt gà, người kia vươn lên là chó sói cự với chồn...

Viên Hồng thấy mình biến đổi vật chi, thì Dương Tiễn đều trở nên vật không giống cự lại, nhắm chừng cực nhọc thắng được, bất quá thì ráng đồng, đề xuất nghĩ thầm:

- ni Ân Phá Bại và Lôi Khai phần đông chạy trước, còn dinh trại đã trở nên cướp mất rồi, chi bằng dụ Dương Tiễn mang lại Mai Sơn, địa điểm ổ hang của chính bản thân mình nó đã thất thế, chừng ấy đang tìm phương pháp giết nó báo cừu.

Nghĩ rồi tức thời trá bại chạy về núi Mai Sơn.

Dương Tiễn đuổi theo bén gót.

Còn na Tra thấy Dương Tiễn và Viên Hồng tài phép phi thường, dẫu tất cả đuổi theo cũng chẳng tấn công được ai, và cũng chẳng giúp được gì, phải ở lại phá dinh với các tướng.

Còn Lôi Khai với Ân Phá Bại thời điểm nầy đang chạy trước về Triều Ca, chỉ từ một số binh suy tướng tá nhược, còn sót lại quân chư hầu giết mổ sạch.

Ðến sáng chỉ còn cái trại trống trơn.

Tử Nha truyền đốt hết binh trại rồi thâu binh về.

Nói về Viên Hồng thấy Dương Tiễn đuổi theo bén gót, ngay thức thì bỏ ngựa đằng vân về núi Mai Sơn, Dương Tiễn cũng gấp bỏ chiến mã đằng vân theo lập tức.

Viên Hồng túng bấn thế hóa ra cục đá.

Dương Tiễn search hoài ko thấy tức thời trợn con mắt giữa, thấy phiến đá biết là Viên Hồng ngay tắp lự hóa ra người thợ cầm mũi đục mang đến đục.

Viên Hồng thất ghê liền hóa gió bay mất.

Dương Tiễn theo cho núi Mai Sơn, tìm Viên Hồng không thấy, lại thấy bè đảng khỉ cả nghìn con, cố kỉnh gậy xúm lại vây đánh.

Dương Tiễn biết Viên Hồng hóa ra, tuy nhiên một mình cực nhọc cự, tức khắc hóa hào quang cất cánh đến một chót núi khác.

Bỗng nghe mùi thơm tiếng nhạc, con gái Oa nương nương hiện tại đến.

Dương Tiễn cúi đầu có tác dụng lễ, cô gái Oa hoàng hậu nói:

- Ngươi đang rõ phép màu của Viên Hồng chưa?

Dương Tiễn thưa:

- con vượn già thật thần thông quảng đại. Tôi bắt buộc thắng được.

Nữ Oa hoàng hậu nói:

- Nó là con khỉ hấp tinh nhật nguyệt thuận khí càn khôn, ngươi là học trò của Ngọc Ðảnh chơn nhơn, ròng nghề đổi thay hóa song cũng tất yêu nào trừ được. Dầu cho mọi vị tiên trưởng trên thượng giới, mà không biết cách cũng không giết nó được.

Dương Tiễn thưa:

- Nương nương biết phương pháp nào trừ được bé vượn bạch nầy thì công ty chúng tôi rất team ơn.

Nữ Oa nương nương nói:

- Ðể ta mang lại ngươi một phép báu mới bắt nó được.

Nói rồi trao đến Dương Tiễn một bức họa đồ.

Dương Tiễn tạ ơn.

Nữ Oa hoàng hậu trở về cung.

Dương Tiễn giở bức họa đồ đồ ra thấy trên có đề năm chữ:

"Sơn hà thôn tắc đồ", thân họa đồ gồm vẽ núi sông dưới có mặt hàng chữ dạy bí quyết dùng phép ấy, cũng như phiên bản thái rất đồ của Lão Tử vậy.

Dương Tiễn cứ theo phép ấy mà lại làm, treo bức họa đồ trên một cành cây mập rồi trở lại núi Mai Sơn.